Cử nhân thất nghiệp càng ngày càng nhiều là lỗi của ai?

“Tôi cho rằng, đẩy nhanh thời kỳ tự chủ của các trường đại học công lập chính là giải pháp hiệu quả để gia sư môn lý  nâng cao quan hệ lâu dài đào tạo”.

Trong cuộc làm việc với Hiệp hội Các trường Đại học, Cao đẳng Việt Nam đầu tháng 8 vừa mới đây, PGS.TS Phùng Xuân Nhạ – Bộ trưởng Bộ Giáo dục và training cho biết, ông đặc trưng để ý tới sự phát triển của các trường đại học ngoài công lập và trường đại học sớm nhất ông tới thăm sau khi nhậm chức cũng là một trường ngoài công lập.

Tuyên bố trên của Tư lệnh ngành nghề giáo dục là một dấu hiệu rất đáng mừng với giáo dục đại học Việt Nam, vì sự vững mạnh của các trường đại học ngoài công lập chính là xu thế chung của thế giới.

bàn luận với Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam, TS.Nguyễn Thanh Tùng – tổng giám đốc Đại học Nguyễn Trãi cho biết, những san sẻ của Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ không chỉ mang lại một luồng gió mới, khá thở mới cho các trường đại học ngoài công lập.

Xa hơn nữa, sự tăng trưởng của các trường đại học không dùng ngân sách nhà nước là khuynh hướng của thời đại, mà điều đó đã được khẳng định ở những đất nước có nền giáo dục lớn mạnh bậc nhất thế giới.

Chiến lược giáo dục của Việt Nam là đến năm 2020 quyết tâm đạt tỷ lệ sinh viên học tại các trường tư thục chiếm 30 – 40%. tuy nhiên, đến thời khắc hiện giờ thì tỷ lệ này còn rất khiêm tốn, chỉ vào khoảng 14%. Ông có bình luận gì trước kết quả này?

TS.Nguyễn Thanh Tùng: Tôi rất ấn tượng vì trong buổi làm cho việc với Hiệp hội các trường Đại học, Cao đẳng Việt Nam, Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ đã chỉ rõ, không có phân biệt, miễn là các hạ tầng giáo dục giải thích làm tốt, uy tín và tiến tới khó khăn lành mạnh. Không có chuyện phân biệt con đẻ, con nuôi.

Điều đó cho thấy cố gắng của Bộ trưởng và sẽ mở ra nhiều hướng đi, tạo sự tăng trưởng lành mạnh cho giáo dục đại học. Đó chính là tương lai của các thế hệ trẻ Việt Nam.

TS.Nguyễn Thanh Tùng chia sẻ, trước khi quyết định vào trường đại học nào, thí sinh nên Phân tích tận tường về bí quyết giảng giải của trường đó và cần tham khảo những người có thương hiệu. ảnh: Ngọc quang đãng.

Trở lại với vấn đề này hơn 10 năm trước, tức là vào năm 2005 Luật Giáo dục thành lập, khẳng định quyền sở hữu tài sản (Điều 67) của các trường tư thục, trường dân lập, giáo dục ngoài công lập có bước phát triển ái mộ.

Chiến lược giáo dục đến 2020 của Việt Nam là phấn đấu đưa tỷ lệ sinh viên học tại các trường tư thục chiếm từ 30-40%. Đó là một ý tưởng hoàn toàn phù hợp với thiên hướng vững mạnh chung của giáo dục đương đại, mà ở nhiều quốc gia tiên tiến đã thành công.

không những thế, sau nhiều năm đưa ra lịch trình này thì cho tới nay Thống kê này mới chỉ đạt được khoảng 14% – một kết quả khá khiêm tốn. Và theo kế quả nghiên cứu của Hiệp hội các trường Đại học, Cao đẳng Việt Nam thì chỉ cần so sánh với các nước trong Địa bàn cũng đã thấy có một khoảng phương pháp lớn.

Thí dụ, tỷ lệ này ở Lào đã vượt 40%; Campuchia đã đạt tới 58%; Malaysia 50,9%. Còn giả sử so sánh với một quốc gia có kỹ thuật tăng trưởng cao hơn cũng ở châu Á, thí dụ như Hàn Quốc đã đạt 80,1%.

Có nhiều bởi vì dẫn tới kết quả khiêm tốn này tại Việt Nam, trong đó có những chính sách chưa rõ ràng, thậm chí tranh chấp nhau.

Xin nêu ra một thí dụ như sau: Điều 51 Hiến pháp khẳng định, Việt Nam là nền kinh tế thị trường “với nhiều hình thức sở hữu”, “Tài sản hợp pháp của tư nhân, doanh nghiệp đầu tư, cung cấp, buôn bán được luật pháp Bảo hộ và không bị quốc hữu hóa”.

Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ đang lo âu điều gì?

Luật Giáo dục (Điều 67) quy định: “Tài sản, tài chính thuộc sở hữu của các thành viên góp vốn”, nhưng Luật Giáo dục đại học (Điều 66) thì quy định “phần vốn đầu tư chênh lệch giữa thu và chi từ hoạt động đào tạo nghiên cứu khoa học” của trường đại học tư thục phải “dành ít nhất 25% để đầu cơ tăng trưởng cơ sở giáo dục đại học”, “giá trị của cải tích lũy được trong giai đoạn hoạt động… là của cải chung không chia”.

Việc dành chí ít 25% trước thuế để tái đầu cơ chẳng những khác với thông lệ bút toán kế toán mà còn trở nên “tài sản chung không chia” của nhà trường.

Điều này đồng nghĩa với việc càng khiến cho ăn có hiệu quả, tái đầu tư lớn thì của nả chung không chia lại càng tăng nhanh. chung kết tỷ lệ của cải tư/tài sản chung không chia tiến tới vô cùng bé.

Bất cập này có thể khiến các nhà đầu cơ e dè, khiến chủ trương thị trấn hội hóa giáo dục có thể không đạt được kết quả tốt nhất như ý nguyện. Và tôi và quý khách hàng phải nghiên cứu, điều chỉnh, loại bỏ những bất cập trong các chính sách.

Ông nghĩ sao khi có nhiều quan niệm cho rằng, các trường đại học công lập có thừa hưởng thế tương trợ về cơ sở vật chất và nguồn vốn đang khiến cho luôn luôn có chữ tín giải thích bị trì trệ?

TS.Nguyễn Thanh Tùng: Cần phải đánh giá một phương pháp công bằng là trong những năm trước đây, các trường đại học công lập đã góp những góp không được lãng quên cho sự tăng trưởng của nền giáo dục. Điều đó phải được ghi nhận công bằng, và cho đến hiện nay vẫn có những ngôi trường tốt, giữ được có bảo hành lâu dài.

tập huấn đông đảo bằng lý thuyết, rất ít trường đại học dám cam đoan chất lượng

Song tuy nhiên, do sức ép kinh tế thị trường nên có tất cả trường không bảo đảm được chất lượng giảng giải.

Nhiều trường nâng từ cao đẳng lên đại học, từ trung cấp lên cao đẳng để dễ bề tuyển sinh, song bản tính đào tạo lại kém, mà minh chứng rõ nhất là danh sách hàng vạn cử nhân thất nghiệp ngày một dày thêm.

thời gian vừa rồi, Chính phủ đã cố gắng thực hiện thí điểm tự chủ đối với một số trường đại học, bước đầu đã thu được những kết quả khả quan.

bên cạnh đó, tôi cho rằng thời kỳ này cần được đẩy nhanh hơn nữa, lý do vẫn đang còn hàng trăm trường đại học, cao đẳng công lập được hưởng các chính sách ưu đãi của nhà nước, song chính họ lại tuyển sinh tràn lan, training yếu kém rồi đẩy ra xã hội những cử nhân non cả về nghiệp vụ chuyên ngành nghề lẫn kỹ năng mềm.

Chính trong buổi khiến cho việc với Hiệp hội các trường Đại học, Cao đẳng Việt Nam, Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ đã chỉ rõ: “Ngày xưa thời bao cấp, thời kinh tế tụ họp thì bộ nào, địa phương nào cũng có một trường, nhưng ngày nay kinh tế thị phần thì phải giỏi. do vậy, không có lý do gì mà mỗi bộ ôm một trường, thậm chí nhiều trường”.

Đây là một bất cập trong quản lý vĩ mô nhiều năm nay, nó dẫn tới hai hệ lụy: trước hết, nhà nước mỗi năm phải tốn kém hàng trăm tỷ đồng vào các trường đại học, cao đẳng công lập, vô cùng tốn kém nhưng hiệu quả thì quá nhỏ bé, vì uy tín giải thích yếu kém.

Vấn đề này có lần PGS.TS Trần Xuân Nhĩ – nguyên Thứ trưởng Bộ Giáo dục và training đã cảnh báo, không thể để tiếp tục trạng thái các trường công lập giống như “những con bò sữa”.

Thứ hai, vì đó là những ngôi trường công lập thì sẽ xảy ra hiện trạng “cha chung không người nào khóc”, cứ tuyển sinh, thu tiền học phí, rồi hết thời gian học thì cấp bằng. Họ chẳng mấy khi quan tâm tới vấn đề sinh viên khi đã cầm tấm bằng có tìm được việc khiến cho không?

Ngay trong kỳ tuyển sinh năm nay, Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ đã từng kể thẳng là nhiều trường tốp trên mà thông báo nhận giấy tờ xét tuyển từ mức điểm sàn (15 điểm) là kém văn hóa.

trạng thái này sẽ tiếp tục khiến chậm chiến lược nâng số lượng sinh viên học tại các trường tư tục, gánh nặng tiếp tục đè nặng lên ngân sách nhà nước, và hậu quả thì phường hội gánh chịu.